Tìm hiểu về luật nhân quả

07/06/2018

Kính thưa các Quý thầy, thưa toàn thể các quý phật tử

Con là người chưa nghiên cứu nhiều về giáo lý đạo phật cho nên nhận biết của con về giáo lý đạo phật còn rất sơ đẳng, nhưng trong cuộc thi hôm nay con vẫn mạnh dạn nói ra những nhận thức sơ đẳng của mình về luật nhân quả để mong các thầy và các quý phật tử bổ khuyết cho con những gì con chưa nhìn nhận được thấu đáo để con rút kinh nghiệm và ứng dụng trong cuộc sống hiện tại, tương lai của con cho đúng đường, đúng hướng, làm thế nào tạo được nhiều nhân lành, làm được nhiều điều tốt cho mình và cho những người xung quanh mình. Con xin trình bày bài thi của mình như sau:

Khi không hiểu luật nhân quả, con người sống trong sự sợ hãi mê tín, u mê. Họ giải thích những hiện tượng thiên nhiên qua sự mê tín dị đoan. Ví dụ khi thiên nhiên khắc nghiệt, hạn hán hoặc lũ lụt xảy ra, người ta nghĩ là ông Trời tức giận con người, không hài lòng với con người hạ giới nên phải giết trâu bò, lợn gà, thậm chí còn hiến tế cả sinh mệnh con người để cúng tế thì Trời mới vơi được nỗi giận dữ, mới cho mưa thuận gió hòa để đồng ruộng được tươi tốt, để mùa màng được bội thu…. Ngoài ra, trong cuộc sống hàng ngày do mê tín dị đoan thường đi xem quẻ thẻ, bói toán hoặc đi đứng làm cái gì quan trọng thì phải coi ngày giờ tốt như vậy để tránh cái sợ hãi của những điều xấu xảy ra bất thần chớ không hẳn là tránh được những điều xấu. Nếu quả thật có như vậy thì thế giới này không có sự đau khổ vì mọi sự đều như ý muốn của con người. Nếu không nhận thức có luật nhân quả, không có kiếp luân hồi thì không có gì ngăn cản con người làm việc ác miễn sao trốn tránh được luật pháp là được, cho nên xã hội rất hỗn loạn, đảo điên. Nếu Chính quyền và nhân dân hiểu được luật nhân quả thì đất nước được thanh bình và dân sẽ được hạnh phúc.

Từ định nghĩa nhân là nguyên nhân, quả là kết quả, nhân là cái hạt, quả là cái trái do hạt ấy sinh ra, nhân là năng lực phát đông, quả là sự hình thành của năng lực phát động ấy. Nhân quả là định luật tất nhiên, có tương quan mật thiết với nhau và chi phối tất cả mọi sự vật. Ta tìm hiểu luật nhân quả, hiểu đúng về luật nhân quả là không phải do một đấng thiêng liêng nào, người nào hay xã hội đặt ra mà là luật thiên nhiên, luật tự nhiên, để xác định cho con người ta luôn có những suy nghĩ đúng đắn trong mọi hành động, mọi việc làm phải thể hiện sự tỉnh táo, sáng suốt, phù hợp với quy luật của tự nhiên, không bị si mê, mê tín dị đoan, không tin tưởng sai lầm vào thần quyền, tin tưởng vào chính con người mình, không chán nản, không trách móc

Đi sâu nghiên cứu Luật nhân quả thì thấy luật nhân quả rất phức tạp và khó khăn vì mọi sự vật sinh ra trong  vũ trụ là nhờ duyên với nhau mà thành, không tách riêng biệt nhau mà đều liên quan mật thiết với nhau, đan lấy nhau, ảnh hưởng lẫn nhau, tương phản lẫn nhau, kế thừa nhau. Sự liên quan chằng chịt này của sự vật trong vũ trụ trong đạo phật gọi là ‘nhân duyên”.  Một nhân chính có thể thành ra quả này hay quả khác tuỳ thuộc vào các nhân phụ khác nhau. Như rèn một cục sắt thành một con dao hay lưõi cày, lưỡi cuốc thì phải đưa cục sắt đó vào lò lửa để nung dẻo ra, rồi người thợ rèn phải đập dẹp, mài giũa chúng mới thành được con dao, hay lưỡi cày, lưỡi cuốc được. Nhưng nếu  muốn cho cục sắt đó thành thanh thép để đưa vào thi công xây dựng nhà cửa thì phải nấu chảy cục sắt đó ra rồi đổ vào khuôn mới thành thanh thép được.

Luật nhân quả còn có tính chất là một nhân không thể sinh ra quả được mà phải do hội tụ của nhiều yếu tố khác nhau. Không có một nhân nào có thể tự tác thành kết quả được, nếu không có sự giúp đỡ của nhiều nhân khác. Ví dụ nếu để hạt lúa trong không trung thì hạt lúa không thể sinh ra thành cây lúa nếu không gieo nó vào trong đất, không có nước, không khí, ánh sáng và công con người vv…

Luật nhân quả còn có tính chất là nhân thế nào thì quả thế ấy. Ví dụ gieo hạt lúa thì sinh ra cây lúa chứ không sinh ra cây khác được, hoặc trồng hạt đậu thì sinh cây đậu. Nhân và quả bao gời cũng là một đồng loại với nhau. Hễ nhân đổi thì quả đổi, nhân đổi ít thì quả đổi ít, nhân đổi nhiều thì quả đổi nhiều. Quả còn tuỳ thuộc vào duyên phụ, trong đạo phật gọi là trợ duyên. Ví dụ nếu nuôi một con vật mà ta chăm sóc nó chu đáo thì con vật lớn nhanh, mỡ màng. Nhưng nếu ta không cho nó ăn đủ thức ăn, nước uống, vệ sinh chuồng trại không cẩn thận thì con vật ấy còi cọc, không mỡ màng. Như vậy, khi chúng ta muốn có một kết quả theo ý muốn của chúng ta thì chúng ta phải tập hợp cho đủ nhân duyên như thế ấy. Nếu không hội đủ nhân duyên thì kết quả không như chúng ta mong đợi.

Luật nhân quả còn có tính chất là trong nhân có quả, trong quả có nhân. Chính trong nhân hiện tại đã có hàm chứa cái quả vị lai, trong quả hiện tại đã có hình bóng của nhân quá khứ rồi. Một vật đều có nhân và quả, đối với quá khứ thì nó là quả, nhưng đối với tương lai thì nó là nhân. Nhân và quả liên tục nối tiếp nhau, đắp đổi cho nhau. không bao giờ dứt.

Luật nhân quả còn cho chúng ta thấy rằng sự biến chuyển từ nhân đến quả có khi mau, có khi chậm chứ không phải bao giờ cũng phát triển trong một thời gian đồng đều. Có những nhân và quả xảy ra kế tiếp nhau như khi đập vào bát thì cái bát vỡ ngay. Cũng có những nhân đã gây rồi nhưng phải đợi một thời gian sau mới kết thành quả như trồng cây đậu thì phải một thời gian mấy tháng sau cây đậu mới cho quả đậu được. Có những nhân từ khi gây ra thì đến hàng chục năm, mấy chục năm sau hoặc lâu hơn nữa mới kết thành quả được. Ví dụ như xây dựng một đất nước phồn vinh, thịnh vượng thì không phải một năm, hai năm hay 10 năm mà trải qua hàng thế kỷ hoặc vài thế kỷ. Do đó mà khi làm việc gì thì phải suy nghĩ thật kỹ càng, suy xét xem mình gieo nhân này thì sẽ gây nên quả gì hãy hành động. Nếu muốn có một kết quả tốt thì ta phải tạo nhân lành. Thí dụ như khi ta nuôi dưỡng một ý nghĩ hận thù thì ta không thể vui cười hồn nhiên được. Khi ta gạt gẫm người khác thì tối về ngủ không yên giấc vì sợ bị phát hiện. Khi ta gieo hạt lúa thì không bao giờ được cây cổ thụ. Khi con người bắt đầu hiểu được như vậy thì họ lấy về được một phần sức mạnh của những vị thần linh. Họ bắt đầu làm chủ được tương lai của họ và lấy lại định mệnh của họ từ tay các vị thần. Hiểu và tin được luật nhân quả là một cuộc cách mạng tâm linh vì sự nhận thức đó sẽ phá tan gông cùm của sự mê tín và giúp con người làm chủ được cuộc sống của họ.

Khi hiểu được luật nhân quả thì câu hỏi có định mệnh hay không là tùy nơi con người. Định mệnh có thật khi ta để luật nhân quả lôi cuốn và thụ động để cái nhân ở tâm lý biến thành cái quả ở thế giới vật chất. Định mệnh không có khi ta chủ động biến chuyển những tư tưởng (nhân) xấu thành tốt và theo đó diễn biến (quả) tốt lành sẽ đến với ta. Đôi lúc cái nhận thức nhân quả ở thế giới vật chất rất khó khăn vì có người làm lành mà sao lại gặp ác, rồi họ đâm ra chán nản và cho rằng không có luật nhân quả. Sở dĩ như vậy vì con mắt phàm tục không thể nhìn thấu được quá khứ và không hiểu được những khúc mắc của nghiệp. Nhưng nếu có người nào đó giữ được tâm hồn tha thứ buông xả thì mặc dù biến cố xấu đến với họ đó, nhưng cái tác động trên tâm lý tạo sự đau khổ giảm đi rất nhiều. Thì đó chẳng qua là một điều lành trong một biến cố dữ. Hiểu được luật nhân quả ở tâm thì ta nhận thức rõ hơn và ta sẽ thấy sự thay đổi nhanh hơn.

Một người xấu tính có tính ích kỷ, độc ác, những hành động người đó có thể trả giá tức khắc hay có thể chưa trả giá. Những tính xấu đó vẫn nghiễm nhiên tồn tại trong con người đó, họ cũng sẽ có con cái và những thế hệ sau bên cạnh họ, thế hệ sau sẽ thừa hưởng sự di truyền và cũng sống trong môi trường của sự ích kỷ – độc ác, hiển nhiên không phải đứa trẻ nào cũng miễn nhiễm những thói xấu đó, tính ích kỷ – độc ác sẽ biến chúng cư xử ích kỷ – độc ác ngay cả với người thân của mình. Đó là người đó đang trả giá mà không hề hay biết, rồi sẽ có hàng loạt câu chuyện về những đứa con bất hiếu, hay những đứa con hư hỏng ngỗ nghịch phạm pháp bất trị. Chúng có thể trả giá trực tiếp trên chính người sinh thành ra chúng, hay trả giá gián tiếp qua xã hội, làm cho cha mẹ phải đau khổ vì con cái (con cái đi tù, con cái chịu án tử hình, con cái nhân duyên trắc trở ….) khi đó mới thấm thía nỗi đau, nhiều khi đau cũng chẳng nhìn thấy cái nhân ích kỷ độc ác mình gieo trong tâm tưởng – lối sống của mình nó tác hại ngầm đến như thế. Đơn cử thêm 1 phân tích “Cha ăn mặn con khát nước”, khi 1 người cha có những suy nghĩ, hành động làm hại người khác, luôn tìm cách lừa gạt người, hại người, có thể may mắn cho anh ta không phải trả giá ngay chính anh ta, hiển nhiên người bị hại hoặc thân quyến của người bị hại sẽ tìm cách trả thù, đời hiện tại không trả thù được thì họ sẽ trả thù đời sau là con cái mình, Chẳng hạn như xảy ra trường hợp giết người, xưa nay đã có câu “nợ máu phải trả máu” là như vậy.

Tóm lại, Luật nhân quả chi phối và điều hành tất cả mọi sự vật trong vũ trụ, không có một vật gì, sự gì, động vật hay thực vật, vật chất hay tinh thần khổng bị luật nhân quả điều hành. Vì vậy, con người trước khi làm việc gì thì phải suy sét xem kết quả thế nào, tốt hay xấu rồi hãy làm và luôn luôn phải hiểu được rằng “gieo nhân nào thì phải gặt quả ấy”.

Không phạm phải các giới cấm thủ, tà kiến, không gây những nghiệp ác từ trong tư tưởng đến hành động… Nếu hiểu được luật nhân quả thì chắc chắn con người ta sẽ hướng tới cuộc sống từ bi, trí tuệ, bác ái, bình đẳng, lợi tha, nhẫn nhục, hỷ xả, thanh tịnh, tinh tấn và kiên chí có tình thương yêu đến tất cả chúng sinh, với mục đích làm cho mọi người, mọi vật đều thoát khổ và yên vui thanh bình.

Nghiên cứu luật nhân quả để tìm ra cái nhân chính của quả hay tìm ra cái quả chính của nhân là không phải dễ dàng.

Các tin khác