Luân hồi

20/07/2017

Nam mô Phật bổn sư Thích ca mâu ni
Kính bạch chư tôn đức Thượng toạ, đại đức tăng !

Kính thưa quý vị phật tử !

Ngày hôm nay, cũng vì nhân duyên, con cũng như mọi người có mặt tại nơi đây đã được diễm phúc diện kiến các thầy, những đại diện cao quý của các thiền viện lớn trong đất nước Việt Nam để được trình bày những kiến thức thu nhận được qua quá trình tu tập, đọc sách của nhà Phật.

Do thời gian tu tập và nghiên cứu bể học vô biên của nhà Phật đối với bản thân con còn quá ngắn nên con xin các thầy và các để tử của đạo tràng Cửu Hoa Sơn góp ý, chỉ dẫn cho con để con có những nhận thức đúng đắn về những điều răn dạy của nhà Phật với mong muốn mình được hoàn thiện về mọi mặt.

Con xin được phép trình bày những nhận biết cảu mình về một phần nhỏ trong “ Tám quyển sách quý” đã được đọc đó là “ Luân hồi”

Luân hồi là danh từ mà Phật đã từng để hình dung sự xoay chuyển, lên xuống của chúng sinh trong sáu căn  và sự tiếp nối sinh tử, tử sinh không cùng tận trong sáu cõi ấy.

Luân hồi là một sự thật, một trạng thái có thật trong cõi đời, có thể chứng nghiệm được Luân hồi và luật nhân quả có liên quan trực tiếp đến nhau, luân hồi chẳng qua là luật nhân quả liên tục, nhưng khi nó biến, khi hiện, khi lên, khi xuống, khi mất, khi còn, khi thay hình đổi dạng nên chúng ta tưởng như gián đoạn và không ảnh hưởng chi phối lẫn nhau.

Trong vũ trụ, tất cả các sự vật từ nhỏ đến lớn đều luân hồi

1. Đất luân hồi: Các vật dụng được sinh ra từ đất sau một quá trình thay hình đổi dạng, vì nhân duyên này hay vì nhân duyên khác nhưng đất cát cũng sẽ trở thành đất cát chỉ là vòng luân chuyển đó dài hay ngắn.

2. Nước luân hồi: Nước ở biển, ao hồ, sông ngòi sau quá trình bay hơi, tích tụ, hạt mưa, băng giá cũng chỉ là một hình thức thay hình đổi dạng, xoay vần nhưng bản thể của nước không bao giờ mất. Nó chỉ luân hồi mà thôi.

3. Gió luân hồi: Gió thực chất là sự luân chuyển của không khí từ nơi có áp cao đến nơi có áp thấp, gió lớn hay nhỏ tuỳ thuộc vào việc dịch chuyển nhanh hay chậm nhưng bản chất của nó cũng chỉ là sự rung động của không khí.

4. Lửa luân hồi: Lửa là một sức nóng làm cháy được vật. Khi đủ nhân duyên thì sức nóng phát ra lửa. Chẳng hạn khi ta dùng 2 thanh gỗ chà xát vào nhau trong thời gian nhất định thì lửa bật lên mặc dù trước đó, trong trạng thái bình thường chúng ta không nhận thâysức nóng biểu hiện.

Ngọn lửa có thể đốt cháy thanh củi, một phần hoá thành tro than, một phần hoá thành than khí, những cây khác lại dùng rễ của mình thu hút tro than, dùng lá thu hút thán khí, chất chứa lại sức nóng để một ngày nào đó gặp đủ nhân duyên lại bừng cháy lên.

Qua đó chúng ta nghiệm thấy sức nóng bao giờ cũng có sẵn nhưng nó chỉ tồn tại ở trạng thái tiềm phục hoặc trạng thái phát lửa rõ ràng. Chúng ta chỉ cho là có lửa khi ở trạng thái xuất hiện, còn khi ở trạng thái tiềm phục thì ta không nhận ra và nói không có. Thật ra nó chỉ luân hồi qua các trạng thái  khác nhau chứ không đứt đoạn hay mất hẳn.

5. Cảnh giới luân hồi: Theo kinh Phật đã chép “ Thế giới nhiều như cát Sông Hằng” Các tinh tú trên trời là một thế giới, mỗi thế giới ấy đều không thoát ra ngoài định luật chung là thành, trụ, hoại, không. Thé giới này tan đi thì một thế giới khác nhỏm lên luân hồi không bao giờ đứt.

6. Thân người luân hồi: Thân người hay thú vật đều do tứ đại mà có là đất, nước, gió, lửa.

Những chất cứng dẻo thuộc về đất, những chất đượm ướt thuộc về nước, hơi thở , vận động thuộc về gió, hơi nóng trong người thuộc về lửa. Tứ đại luân hồi thì thân người cũng chụi theo định luật ấy. Khi con người mất đi thì những chất cứng dẻo lại thuộc về đất, chất đượm ướt trả về cho nước, hơi nóng trả về cho lửa, hơi thở, cử động trả về cho gió. Sau đó tuỳ theo nhân duyên mà bốn chất đó chung hợp lai hình thành cây cỏ hay thân người khác.

Người ta khi chết rồi, bốn chất đất, nước, gió, lửa lai trở về bản thể cũ của chúng, chỉ có khác là khi thành thân người, lức làm thân súc sanh, nay đây mai đó chứ không phải không còn cũng không phải mất hẳn mà là luân hồi.

7.Tình thần luân hồi: Con người ngoài tứ đại đã nói ở trên còn có tinh thần.

Phần Thể xác gồm tứ đại chi là phần đao Phật gọi là sắc. Sắc đã không tiêu diệt mà chỉ biến hoá luân hồi thì tâm hay tinh thần cũng không bi tiêu diệt mà chỉ biến chuyển, xoay vần mà thôi.

Những hành động cảu thân tâm tạo thành cho mỗi chúng ta một cái nghiệp, các nghiệp ấy biến dịch xoay vần, khi đội lột này, khi mang hình dáng khác, quay lộn, trôi lăn trong lục đạo mãi mãi đến ngày giác ngộ mới thôi.

Toàn bộ sự lên xuống, trôi lăn, xoay vần của nghiệp trong ba cõi, sáu đường chịu theo, khuôn theo luật chung là luật nhân quả chứ không phải tình cờ hay ngẫu nhiên may rủi.

Thực tế thì luân hồi và nhân quả có sự tương quan mật thiết với nhau, đã có nhân quả phải có luân hồi, đã có luân hồi phải tuân theo luật nhân quả ( Trừ khi tu nhân thành Phật ).

Luân hồi theo nhân quả :
Theo luật nhân quả, khi sinh tiền tạo nhân gì thì khi chết đi, nghiệp lực dẫn dắt tinh thần đến chỗ đó thọ quả báo không sai. Nếu tạo nhân tốt thì luân hồi đến cảnh giới  giàu sang, thân người tốt đẹp, còn tạo nhân tội ác thì luân hồi đến cảnh giới nghèo hèn, thân hình xấu xa hoặc tàn tật.

Theo Phật dạy thì trong lức hưởng quả tốt phải gây nhân lành thì đời sau mới được ở cảnh giới tốt. Để đạt được những điều đó mói chúng sanh phải là một tay thợ tự xây dựng đời mình trong quá khứ và tương lai.

Các cảnh giới mà chúng sanh có thể bị hay được hập vào tuỳ theo nghiệp nhân mình đã tạo ra là : Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh, Atula, loài người và cõi trời.

Thực tế, khi chúng ta chết đi, không một ai muốn mình bị hay được nhập vào địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh hay Atula, muốn vậy thì phải tránh được các tạo nhân sân hận, độc ác, tham lam, bọn xẻn, mưu sâu kế độc hại người,si mê, sa đoạ theo thất tình lục dục, tửu, tài, sắc, khí tính tình hung hăng nóng nảy, tà kiến, si mê tín theo tà giáo.

Muốn được đầu thai trở lại làm người phải tạo nhân từ, không sân hận, hại vật làm những điều khổ đau cho người.

Không tham lam, trộm cướp.

Không trêu hoa ghẹo nguyệt, dâm loạn vợ con, phá hoại gia cang của người.

Không dối trá xảo quyệt, thêm bớt, đâm thọc, cộc cằn thô lỗ.

Không rượu trà say sưa, làm những điều lầm lỗi.

Để đạt được những điều răn dạy trên, mỗi chúng sanh phải tự  bản thân phảo tu tâm, tích đức làm điều lành, tránh điều dữ, đọc sách thánh hiền kinh phật, cố gắng tự tu sửa mình gieo nhân lành để mong muốn ngày sau gặt quả tốt. Còn để đạt được đến lên cõi trời thì phải bỏ 10 điều ác : Không sát sinh, hại vật, không trộm cướp tà dâm, không nới lời đâm thọc, dối trá, hung ác, thêu dệt, không tham dục, giận hờn si mê và phải làm 10 điều lành là phóng sinh, bố thí, giữ hạnh trinh tiết, nói lời chắc chắn, đúng lý và nhu hoà, trau dòi đức hỷ xả, từ bi và trí tuệ.

Muốn thoát ra ngoài cảnh sinh tử luân hồi và đến bốn cõi thánh thì phải tu nhân giải thoát.

Nếu chỉ nói đến luân hồi và nhân quả thì cong nhiều điều cần phải đọc và suy ngẫm, tu thân.

Kính Bạch các thầy, ngày hôm nay như con đã nói ở trên là nhân duyên con được gặp và thực tâm mong muốn được các thầy chỉ dạy để con có thể hiểu biết sâu hơn về các điều sách Phật đã nối.

Qua đọc sách, theo suy nghĩ của bản thân con nhận thấy những gì mình đã đọc giúp cho con hiểu được một phần nào về nhân quả và luân hồi trong cõi phàm, từ đó sẽ có động lực phấn đấu cho bản thân tránh những điều xấu xa, tu thân dưỡng tính để gieo nhân lành mong muốn ngày sau gặt quả tốt.

Con xin phép được dừng lời, con mong muốn các thầy chỉ dạy con thêm và xá cho con những gì con còn chưa hiểu biết và khiếm khuyết.

Con xin cảm tạ!

Nam mô phật bổn sư thích ca Mâu ni !

Các tin khác